Văn “phòng” tứ bảo~(Chương 1)


VPTB_sign_a

Chương 1

Edit: Hamano Michiyo(Momo)

Nguồn: Tử Vi Các

Xem giới thiệu + mục lục tại đây.


Buổi tối lúc thu dọn phòng, ba của Lâm Thường chợt gửi tin nhắn đến.

“Con của một người bạn của mẹ con mới nhận công tác ở bên này, con chuẩn bị một chút, đêm mai tám giờ cùng nó ăn một bữa cơm đi. Địa chỉ %&. . . . . . #%#”

Gặp mặt?

Lâm Thường hung hăng xì một cái.

Cô và Trương Nhược chia tay bất quá mới chỉ hơn một năm mà thôi, hai người già đã nóng vội muốn cô lập gia đình như vậy?

Không đi.

Lâm Thường vứt di động sang một bên, tiếp tục thu dọn phòng ở.

Không tới 2 phút, điện thoại thế nhưng lại reo vang. Lâm Thường có chút khẩn trương. Cô vốn không có quan hệ tốt với ba mẹ, bởi vì chuyện chia tay với Trương Nhược cũng là do ba mẹ ngăn cản, cũng không rõ có liên quan gì với nhau hay không, tóm lại những cú điện thoại đột nhiên tới như vậy khiến cô thực khẩn trương.

Lâm Thường hít sâu một hơi, lấy điện thoại qua mới phát hiện thì ra không phải là ba mà là An Tiểu Tức.

Cô thở dài “aizz” một tiếng, nhận điện.

“Này này, gần đây mình đang rảnh, ngày mai mời mình đi ăn cơm nhé. Mình không phải đã giúp cậu xử lí tên ông chủ sắc lang kia hay sao, nhân cơ hội này mời tớ bữa ngon đi!”

Lâm Thường bĩu môi, nhớ lại tình hình ngày đó. Ông chủ kia là người có tật ở chân, bởi vì lúc cùng Lâm Thường nói chuyện hay đi cà nhắc nên đứng từ góc độ của An Tiểu Tức mà nhìn thì chẳng khác gì ông ta đang đi cà nhắc muốn nhào vào thân cô. Vì vậy An Tiểu Tức không nói hai lời đã chụp bao đánh cho ông ta một trận. Nếu không vì sao Lâm Thường cô nguyện ý từ chức chứ? Là vì không còn mặt mũi gặp mặt ông chủ nữa chứ sao!

Linh cơ chợt lóe, cô nói: “Được rồi, vậy ngày mai cậu cũng tới ăn đi. Tớ mới tìm được một tiệm vừa xa hoa vừa đắt tiền, đang định tự mình đi thử nghiệm, nhưng mà nếu cậu đã muốn thì chúng mình cùng đi. Tớ đi đem vài thứ đồ còn ở công ty đem về đã rồi tới.”

“Oa oa oa, nhiều thế cơ à, vậy cậu đưa địa chỉ cho mình đi, cậu nói làm tớ không sao kìm lòng được.”

“Được, cậu tới cửa thì gọi cho mình, đừng một mình đi vào tìm đấy nhé!”

“Được! Ai, lần này cần chính là ăn, chờ cậu giải quyết xong đối tượng gặp mặt gần nhất của ba tớ thì sẽ có được một bữa cơm no đủ rồi!”

Lâm Thường cúp điện thoại rồi nói thầm, có chút đáng tiếc mấy từ bữa cơm no đủ vừa thốt ra khỏi miệng mình.

Có lẽ ngày mai sẽ bị An Tiểu Tức đánh một chút, nhưng mà có thể giải quyết chuyện gặp mặt, lại tiết kiệm thời gian đi tìm công việc mới, thật quá tốt mà!

Thời gian rất nhanh liền đến ngày hôm sau, lúc sáu giờ anh chàng đó rất thân thiện gọi điện thoại tới, hỏi Lâm Thường có cần đi đón cô hay không. Lâm Thường học ngữ khí và tiếng nói của An Tiểu Tức cự tuyệt anh ta, sau đó bảo người này ngồi chờ trong gian ghế lô*, anh chàng lập tức nói không thành vấn đề.

(*ghế lô: một gian phòng ăn kiểu Nhật)

An Tiểu Tức lúc tám giờ kém hai phút gọi điện thoại tới.

“Mình tới cửa rồi.”

“Vào đi, phục vụ sinh đến thì cứ nói tên của mình, người đó sẽ tự động dẫn cậu tiến vào.”

“Được rồi, tớ vào đây, bye bye.”

Lâm Thường nghẹn cười cúp điện thoại, sau đó lập tức tắt máy.

An Tiểu Tức phát hiện sự tình có biến khẳng định sẽ không hành động thiếu suy nghĩ với anh chàng kia, nhưng mà sẽ không bỏ qua cho Lâm Thường, chỉ sợ vừa ra khỏi đó đã tìm đến nhà oánh cô một chút rồi. Vì đảm bảo an toàn cho tính mạng của mình, Lâm Thường lựa chọn chạy trốn.

Từ chỗ ăn cơm đến nhà Lâm Thường đi xe không đến một giờ, An Tiểu Tức cho dù không ăn cơm cũng phải mất một giờ mới có thể đến. Lâm Thường nhìn đồng hồ chỉ tám giờ bốn mươi, nhanh chóng chạy ra ngoài, khóa cửa rồi đi thẳng đến siêu thị.

Mua mấy lon bia, sau đó thêm một đống thịt nướng sẵn, Lâm Thường vui vẻ rạo rực đi đến khu vườn trong công viên gần đó.

Buổi tối rất nhanh sẽ đến 10 giờ, Lâm Thường rốt cục ngồi xuống bên bờ sông, mở túi thịt nướng nóng hầm hập thơm ngào ngạt, lại mở thêm một lon bia lạnh.

Mùi hương tự nhiên của thịt nướng và hạt tiêu khiến cho toàn bộ thực quản của Lâm Thường đều nóng theo, cô cắn một ngụm vào xiên thịt dê nướng, ăn xong lại uống một ngụm bia, sau đó khoa trương ngửa đầu “a” một tiếng.

Chỉ cần chờ An Tiểu Tức hết giận về nhà là cô có thể trở về rồi!

Lâm Thường ăn xong, nhìn thoáng qua di động, 10 giờ rưỡi.

Không sai biệt lắm, An Tiểu Tức ăn cơm vẫn đều là gió cuốn mây tan nhanh chóng vô cùng, hơn nữa lại ăn cùng với một người đàn ông không quen biết, lại còn bị Lâm Thường chơi xấu nữa, nhất định sẽ dùng tốc độ lốc xoáy mà ăn xong. Hiện tại cô ấy khẳng định đã tức đến độ bốc khói rồi.

Lâm Thường vứt những thứ đồ ăn thừa đi, vỗ vỗ quần áo, chuẩn bị chậm rãi tản bộ về nhà, 20 phút là có thể về đến nơi.

Vừa uống bia xong, lại đi bộ nữa, về nhà hẳn có thể ngủ dễ dàng!

Thất nghiệp, mấy hôm trước Lâm Thường có nộp hồ sơ đi mấy nơi, ngày mai có một công ty hẹn cô tới phỏng vấn.

Đúng lúc này, một tiếng chuông du dương vang lên.

Lâm Thường bị dọa, run rẩy cầm cập. An Tiểu Tức đã đuổi giết đến đây rồi sao?

Cô quay đầu sang bên cạnh liền thấy, thì ra không phải là điện thoại di động của mình.

Có được loại cảm giác mãnh liệt được sống sót sau tai nạn nên Lâm Thường cảm thấy vô cùng vui sướng, cô nhặt cái điện thoại bị rớt ở một bên kia, tùy tiện bấm nhận.

“Alo?”

“. . . . . .”

“Này ? Này ? . . . . . . Như thế nào không nói gì vậy?”

“Phụ nữ?!!!!!”

Bên kia bỗng nhiên tức giận bừng bừng, thét chói tai lên dọa cho Lâm Thường nhảy dựng, sửng sốt nửa ngày mới phát hiện đối phương đang định cúp điện thoại.

Vốn dĩ Lâm Thường không cho là đúng, nhưng mà vừa nhìn đến cái tên hiển thị trên màn hình di động liền thầm kêu “xong đời!”, bừng tỉnh đại ngộ.

—— Bà xã.

Trong lòng Lâm Thường run rẩy, nhanh chóng gọi lại lần nữa, bên kia cũng tắt mấy lần. Thừa dịp đối phương chưa có ý tưởng tắt máy, cô vội vàng viết một tin nhắn gửi qua.

“Cô hiểu lầm, đây là điện thoại mà tôi nhặt được, xin hỏi đây là điện thoại của chồng cô sao? Vậy cô có thể đến đây lấy được không?”

Điện thoại của đối phương lập tức gọi tới.

“A A A, thực xin lỗi thực xin lỗi, vì nửa đêm rồi mà chồng tôi vẫn chưa trở lại, gọi điện thoại lại có một người phụ nữ tiếp nên có chút hiểu lầm, thực xin lỗi!” Người phụ nữ vừa phẫn nộ ban nãy nói. Tuy rằng ngữ khí bất đồng, nhưng mà tiếng kêu lúc trước của cô nàng quả thực đã khắc sâu trong trí nhớ của Lâm Thường.

“Không sao đâu. Cô có thể đi ra ngoài một chút được không? Tôi đem di động trả lại cho cô.”

“Được, cô đang ở chỗ nào tôi sẽ cho người qua, khi anh ta đến nói là Trần Gia Ngôn thì cô hãy đưa điện thoại cho hắn.”

“. . . . . .” Lâm Thường nói tên công viên, sau đó cầm di động đi đến cổng chính.

Lâm Thường miên man suy nghĩ, đợi thật lâu mà không có ai đến, còn chưa tới nửa đêm, cô vừa mới uống mấy lon bia, hiện tại gió lại thổi tới, cả người cứ gọi là lạnh run từng đợt. Đợi cho cô đứng ở đó hứng gió, hắt xì mất cái liền, đối phương rốt cục cũng xuất hiện, chẳng qua, đó là xuất hiện qua điện thoại.

“Một cái di động giá trị không bao nhiêu, cô tới đây, cầm di động trên tay đưa cho tôi, thù lao cô cứ nói.” Giọng điệu hết sức lãnh đạm và khinh bỉ.

Lâm Thường không hiểu cho lắm, suy nghĩ một chút mới biết ý tứ của đối phơng là gì.

“Anh có lầm hay không, như vậy là có ý gì chứ? Tôi đã có ý tốt nhặt được di động, chờ người chủ đến nhận, anh còn dám nói tôi vì mấy đồng bạc mà cố kiếm chác? Nói cho mà biết, tôi theo lời anh, không trả, bán đi đổi tiền!” Lời còn chưa dứt cô đã đánh một cái hắt xì siêu lớn, điện thoại đang cầm trong tay lập tức bay ra ngoài.

Nhìn cái di động đang lăn mấy vòng dưới đất, Lâm Thường thè lưỡi, không phải cô cố ý nha!

Lại nhặt di động lên, đối phương đã thông minh hơn nghĩ ra nguyên nhân.

“Cô đang ở cửa nào?”

“Cái gì người nào. . . . . . À! Tôi đang ở cửa Đông? Anh ở chỗ nào?”

“Cửa Tây.” Đối phương rõ ràng đang nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Thường bỗng nhiên bởi vì ngữ khí của anh ta mà phì cười. “Tôi ở đây chờ anh, mau lên!”

Lâm Thường một người đứng ở đó không biết cười cái gì mà cứ tủm tỉm suốt, có lẽ là do tâm tình khổ sở bị đánh vỡ nên cảm thấy thoải mái hơn, cũng có lẽ bởi vì cái loại tình huống đứng sai cửa này hao hao giống với phim truyền hình quá nên cười.

Người nọ đến rất nhanh, trong đêm đen Lâm Thường không thấy anh ta mở cửa xe đi ra. Nhãn hiệu có chút quen thuộc, trong gara xe của nhà An Tiểu Tức hình như cũng có loại xe này, đáng tiếc cô không biết.

Lúc này trời bỗng nhiên bắt đầu nổi mưa bụi, Lâm Thường không để ý, mưa này rơi xuống thật là đúng lúc mà.

Cô vươn tay gõ vào cửa xe.

“Xin chào.”

“Trần Gia Ngôn?”

“Vâng.” Lâm Thường gật gật đầu, đưa điện thoại di động cho người bên trong, lại nhịn không được nhìn đối phương thêm một chút, thật là đẹp trai. Tuy rằng người đàn ông này đã sớm kết hôn, nhưng chắc là cũng không thiếu người nhìn trộm anh ta đi! Cô nghĩ ngợi chút rồi bĩu môi, có một người vợ khí phách bên cạnh như vậy, làm sao có ai dám chọc chứ!

“Cám ơn.”

“Không cần cảm tạ! Tôi đi trước, lái xe cẩn thận.”

Lâm Thường cúi đầu chào người trong xe, sau đó xoay người rời đi. Cô nghĩ, người đàn ông này lớn lên trông thật đẹp trai. Nghĩ thêm chút rồi lại tiếc hận lắc đầu, tính cách anh ta rất đáng ghét.

Đi được không bao lâu, Lâm Thường liền cảm thấy không thích hợp. Cơn mưa bụi này không hề có dấu hiệu dừng lại, ngược lại càng lúc càng dữ tợn hơn, giọt mưa càng lúc càng lớn, cô rốt cục thở hổn hển phát hiện, sao lại thế này cơ chứ, còn tưởng đi một đoạn thì mưa sẽ giống lúc trước, một lát là ngừng cơ mà!

Cô chạy tới một góc khuất hẻo lánh trong công viên, người lui tới không nhiều lắm. Xe taxi vốn dĩ đã khó bắt, lúc trời mưa như thế này khẳng định hoàn toàn không tìm được, cho dù có đứng tránh bên dưới mái hiên cửa hàng thì nếu cơn mưa không mau tạnh, cô vẫn sẽ xong đời.

Nhanh chóng chạy tới mái hiên dưới một cửa hàng nhỏ để tránh mưa, Lâm Thường bắt đầu lật xem thông tin danh bạ trong di động, hy vọng tìm kiếm được một cái tên có thể mạo hiểm đi mưa tới đón mình.

Nhưng mà nhìn một vòng, trừ bỏ An Tiểu Tức vừa bị mình chỉnh cho tức điên lên thì chỉ còn lại bạn học, chỉ nhận thức bình thường mà thôi.

Cô không có bạn bè đều là vì đã ở cùng một chỗ với Trương Nhược tám năm, lúc nào cũng đều xoay xung quanh hắn, các bạn học khác đều như vô hình, không thực tế, cô rời xa những người bạn của mình vì không muốn nghe được những lời nói không tốt về bạn trai.

Hiện tại mới biết, bạn bè chân chính mới là vĩnh viễn.

Trương Nhược.

Lâm Thường có chút khổ sở, đã chia tay hơn một năm, cô vẫn nghĩ đến hắn liền khổ sở.

Ngay tại lúc Lâm Thường gần như tuyệt vọng thì có một người đàn ông, như một thiên thần xuất hiện. Thiên thần ấy lái xe đi tới, đèn xe lóe sáng. Hai tiếng còi “bíp bíp” vang lên trong đêm tối tĩnh lặng khiến cô suýt rơi lệ. Cảm động quá!

“Đi lên.” Anh chàng đẹp trai đã nói như thế.

Lâm Thường gật đầu, lấy tay che mưa rồi chạy vào trong xe. Cô vẫn nói cám ơn mặc dù không biết đối phương có muốn đáp lại hay không.

Lâm Thường ngồi trong xe, nhìn di động, nghĩ nghĩ một chút rồi vẫn khởi động máy.

Quả nhiên, vừa khởi động máy thì điện thoại của An Tiểu Tức liền tới.

Lâm Thường chỉnh âm lượng về mức thấp nhất sau đó tiếp điện.

“Mình phỉ nhổ! Lâm Thường con nhỏ hỗn đản này! Cậu còn biết mở di động sao! Dám chỉnh mình à! Chị đây sống tới từng này tuổi còn chưa từng thấy một chàng thanh niên tài tuấn nào đầu trọc thành như vậy a! Vừa nhìn thấy TMD còn tưởng đó là giáo sư đại học của mình nữa! Chị đây nhìn đến mắt suýt mù! Bị cái đầu trọc kia chiếu cho đến mù!!”

Lâm Thường lập tức cúp điện thoại, nhanh chóng gửi đi tin nhắn đến.

“Cậu thay mình gặp mặt nên bị mù, hiện tại mau ra gột rửa ánh mắt đi! Mau tới cửa nhà mình! Có một anh chàng đẹp trai đưa mình về nhà!!”

3 thoughts on “Văn “phòng” tứ bảo~(Chương 1)

Các tình yêu mua hoa đi nào ♥_♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s