Văn “phòng” tứ bảo~(Chương 2)


VPTB_sign_a

Chương 2

Edit: Hamano Michiyo(Momo)

Nguồn: Tử Vi Các

Xem giới thiệu + mục lục tại đây.


Kết cục đêm đó, Lâm Thường bị An Tiểu Tức mắng cho máu chó đầy đầu, bởi vì cô trăm tính vạn tính, ngay cả đến lý do “Cám ơn anh đã đưa tôi về nhà, mời anh lên lầu uống chén cà phê” để níu kéo mỹ nam tử lại cũng định dùng, nhưng lại không hề dự đoán được anh chàng đẹp trai thế nhưng đến chỗ cách nhà cô còn một con phố đã ném mình xuống với lý do…hết mưa rồi.

Lâm Thường biết rõ An Tiểu Tức vốn dĩ đã bị chỉnh đến tức giận vô cùng, lại còn không được nhìn thấy mĩ nam tử nên tâm tình tự nhiên kém tới cực điểm, không động thủ đánh người đã là nể tình lắm rồi. Vì thế cô chỉ còn cách đáp ứng với An Tiểu Tức làm một hiệp ước cắt đất lại đền tiền vô cùng không bình đẳng. Về phần không bình đẳng đến cái tình trạng gì thì An Tiểu Tức nói rằng bả đao vẫn còn đang ở trên cổ Lâm Thường, chờ cô ấy ngày nào đó nghĩ tới sẽ xuống đao lần nữa.

Người đàn bà An Tiểu Tức này chính là ngoan độc như vậy!

Lâm Thường một bên than thở lòng dạ rắn rết của An Tiểu Tức, một bên nghĩ lại chuyện vừa mới qua, người đàn ông ban nãy ngoại trừ vẻ ngoài đứng đắn nghiêm túc còn có cả lạnh lùng và phòng bị nữa.

Ngày phỏng vấn rất nhanh đã đến. Tối hôm qua Lâm Thường bị ép buộc đến gần ba giờ sáng, lúc này đây giấc ngủ vô cùng thiếu thốn, hai quầng thâm dưới mắt sưng húp cả lên, sắc mặt cũng rất khó coi. Thế mà buổi sáng còn dậy muộn, cô chỉ kịp dặm chút phấn che đi rồi quýnh quáng chạy ra khỏi nhà, thở hồng hộc đến chỗ công ty.

Nghe nói hôm nay phỏng vấn có tổng tài ở đấy, Lâm Thường có chút không yên lòng. Mà càng khiến cho cô giật mình hơn là, tổng tài ấy tên gọi Trần Gia Ngôn.

Trần Gia Ngôn. . . . . . Chính là cái người đánh mất di động tối hôm qua.

Lâm Thường bỗng nhiên nghĩ, có nên hay không ghi thêm một mục ở trong lý lịch là người đã nhặt được di động của Trần Gia Ngôn, trả lại cho người mất hơn nữa không đòi thù lao?

Nghĩ ngợi không đâu, chẳng mấy chốc đã đến lượt cô tiến vào phỏng vấn.

Lâm Thường chỉ trả lời một số câu hỏi do họ đặt ra, thái độ của đối phương lại đắn đo không nói rõ. Không còn cách nào, cô đành phải không yên lòng chờ kết quả cuối cùng.

Chẳng qua cô vẫn có chút thất vọng, chỗ ngồi của Trần Gia Ngôn bên phía giám khảo không hề có ai cả.

Cô vẫn còn nhớ rõ bộ dáng của Trần Gia Ngôn, chiếc cằm sạch sẽ, đôi môi hơi nhếch lên, sống mũi cao thẳng và ánh mắt thì lãnh đạm. Lâm Thường cảm thấy mình quả nhiên vẫn là thèm nhỏ dãi với sắc đẹp của đối phương, nếu không làm sao vẫn còn nhớ kỹ vẻ mặt của anh ta khi nhăn mày, làm sao lại có thể chờ mong được gặp lại anh, làm sao có thể vì không nhìn thấy được anh mà thất vọng chứ?

********

Lâm Thường phỏng vấn xong liền gọi điện thoại hẹn An Tiểu Tức đi ăn trưa, An Tiểu Tức lại thù dai chuyện hôm qua, thẳng thừng từ chối. Vì thế cô chỉ có một mình, nhàm chán muốn chết, đang thở dài cất di động đi, định ăn cơm một mình thì lại thấy An Tiểu Tức gọi tới, nói mời cô đi qua đấy ăn cơm xã giao với mình. Lâm Thường cảm thấy có chút kỳ quái nhưng vẫn đáp ứng.

Cô gọi xe đi tới khách sạn mà An Tiểu Tức chỉ, chân phải vừa bước xuống xe thì điện thoại đã rung lên rồi.

“Alo?” Lâm Thường đưa tiền cho lái xe, thuận tay đóng cửa xe lại.

“Thường Thường, cậu đừng đến đây, đi chỗ khác đi, đừng hỏi nguyên nhân, tớ làm mọi việc đều vì cậu cả.”

Lâm Thường cầm di động trên tay, vẻ mặt buồn bực, nhìn về phía chiếc xe taxi đã đi xa xa, cô nàng kia bị làm sao vậy không biết?!

Nếu đã tới rồi thì cũng lười bắt xe taxi quay trở về, thế nên cô đơn giản chờ trong khu nghỉ ngơi của khách sạn. Trong quãng thời gian chán muốn chết đó, cô cầm di động nghịch linh tinh, tay không tự giác lại bấm vào những file của nhiều năm trước, tìm được mấy bức ảnh chụp cách đây nửa năm. Thành quả của người Trung Quốc, from: Ken Zhang. Nhìn chằm chằm vào người con trai đang cầm giấy chứng nhận cười vui vẻ trong bức hình, Lâm Thường cảm thấy hết sức thê lương trong lòng, thật nực cười, bởi vì anh rất chán ghét chụp ảnh, thế nên hai người ở cùng một chỗ tám năm, cô thế nhưng chỉ có thể thông qua ảnh chụp này mà nhìn thấy hình bóng của anh.

Cô thở dài, không biết bản thân bây giờ đang có tâm tình gì nữa.

Có lẽ Trương Nhược nhiều năm như thế vẫn không muốn cùng cô kết hôn là vì nghiên cứu của anh.

Cũng may sau khi bọn họ chia tay rồi, anh cũng tìm được lối đi riêng cho mình, chia tay với cô coi như vẫn có lời.

Trong quán rượu không có nhiều người lắm, Lâm Thường cảm thấy mình có chút mệt mỏi. Nhàm chán đến cực độ, cô cởi bỏ giầy cao gót của mình, sau đó co chân lên, đá đá rồi hạ xuống, lặp lại nhiều lần tỏ vẻ mình đang rất phiền muộn. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô thấy có một người đàn ông đang nhìn mình.

Một người rất quen thuộc, Trần Gia Ngôn. Ngày hôm qua cô đã dõi theo bóng anh suốt một lúc, hôm nay lại còn nhớ về hình bóng của anh, làm sao có thể không nhận ra được cơ chứ?

Lâm Thường có chút cuống quít đứng lên, một lúc lâu sau mới nhớ tới nặn ra một nụ cười: “Xin chào anh Trần.”

Trần Gia Ngôn không để ý tới cô, vẫn nhìn Lâm Thường chăm chú như trước.

Lâm Thường bị ánh mắt kia nhìn chăm chú nên có chút bất đắc dĩ, lại nghĩ, dù sao anh ta cũng là người lạnh lùng như vậy, hẳn sẽ không miễn cưỡng người ta làm hỏng cơ bắp trên mặt giống mình.

Cô gật đầu với Trần Gia Ngôn ý muốn xoay người bước đi, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng nói hào sảng vang lên: “Chú ba, xem ai đây nào?” Cô theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua, nhịn không được sợ hãi than thầm, ôi trời, lại là một anh chàng đẹp trai khác!

Lâm Thường yên lặng nghĩ, An Tiểu Tức a, cậu mau ra đây đi, mau ra mới có thể kịp nhìn thấy soái ca chứ!!!

“Mỹ nữ?” Người đàn ông vẻ mặt rạng ngời nhìn thấy Lâm Thường rồi cười ha ha nói: “Thì ra chú ba nhà chúng ta cũng có ngày nhìn về phía phụ nữ cơ đấy?” Nói xong liền đi về phía cô.

Lâm Thường sửng sốt, người này cười rộ lên càng đẹp trai!

“Xin chào! Tôi là Trần Gia Ngôn, là anh hai của chú ba đây! Xin chỉ giáo nhiều hơn!”

“. . . . . .” Lâm Thường theo bản năng vươn tay ra bắt, trong lòng lại cảm thấy không sao tin được.

Anh ta là Trần Gia Ngôn? Trần Gia Ngôn không phải là cái người con trai tối hôm qua sao?

Nhìn vẻ mặt của Lâm Thường, trong lòng Trần Gia Ngôn đã cười đến sắp chết, chú ba, đừng trách anh đây không tốt bụng, ai bảo hôm qua cậu ở trước mặt chị dâu nói xấu anh nhiều như vậy? Hừ? Một buổi tối không trở về nhà là vấn đề lớn sao? Đánh mất di động ở công viên là một vấn đề còn lớn hơn nữa? Di động đã đánh mất lại còn muộn như thế không trở về nhà, làm vợ phải lo lắng là vấn đề lớn nhất? Anh hiện tại phải lấy việc chỉnh cậu làm mục đích sống mới được!

“Anh…anh mới là Trần Gia Ngôn? Thế, thế còn anh ta?” Lâm Thường nghẹn họng nhìn trân trối, có chút không hiểu được vẻ mặt âm hiểm vì đang chỉnh em trai của Trần Gia Ngôn. Ý nghĩ đầu tiên của cô chính là: A! Thì ta anh ta còn chưa kết hôn a! Vậy thì nhất định là có rất nhiều người theo đuổi đi! Là kim cương Vương Lão Ngũ đó nha!

“Trần Gia Văn! Nó tên là Trần Gia Văn, cô không biết sao? Thằng nhóc này cư nhiên dùng tên của anh hai đi ra ngoài trêu chọc con gái nhà người ta! Rất không nên! Cô em, đến đây, anh giúp em đòi lại công bằng!”

Lâm Thường còn chưa hiểu được ý tứ trong lời nói của Trần Gia Ngôn, người đàn ông đang bô bô trước mặt cô đã bị sự trầm mặc của Trần Gia Văn làm cho sợ đến chạy mất dép rồi, chỉ để lại một chuỗi những tiếng kêu bất mãn.

“Đừng nhúc nhích! Thằng nhóc kia, đối với anh trai phải tôn kính chứ! Ai, cô em, cố lên!!”

Lâm Thường nhìn theo hai bóng lưng đang chạy tuốt ra khỏi khách sạn mà có chút xấu hổ, hai anh em bọn họ sao lại khác biệt về tính cách như vậy chứ?

Cô tự hỏi một chút rồi mới hiểu ra. Người đến vào tối hôm qua kỳ thật tên là Trần Gia Văn, còn người vừa mới rời đi tên là Trần Gia Ngôn, người phụ nữ gọi điện thoại hôm qua hẳn là vợ của anh ta, nhờ em trai của chồng đến lấy di động giúp.

Còn đang suy nghĩ, Trần Gia Văn thế nhưng đã quay trở lại.

“Lục Thần Vũ nói muốn cảm ơn cô, muốn mời cô ăn cơm, bằng không nhà bọn họ sẽ bùng nổ đại chiến gia đình. Đưa số điện thoại của cô cho tôi.”

“A a a, được……” Lâm Thường không biết vì sao chỉ cần đối diện với Trần Gia Văn thì mình liền đặc biệt ngu ngốc, chuyện gì cũng lóng ngóng làm không xong. Hay là vì đối phương có khí chất quá mức mạnh mẽ?

Lâm Thường lén lút thè lưỡi, yên lặng đưa số di động của mình ra, muốn liếc mắt nhìn xem Trần Gia Văn lưu tên của mình trong danh bạ thế nào mà người này lại cao quá, thế nên đành tiếc nuối bỏ qua.

Không cần hỏi cũng biết, Lục Thần Vũ hẳn là vợ của anh chàng Trần Gia Ngôn kia, cũng là cô gái đã nghe điện thoại ngày hôm qua.

Lâm Thường suy nghĩ nửa ngày tìm từ, lại thốt ra đúng cái vấn đề đáng lý không nên hỏi.

“Ai, hôm nay tôi đến công ty phỏng vấn, vị quản lí tên Trần Gia Ngôn kia có phải là anh trai của anh hay không?”

Trần Gia Văn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cô hết sức lạnh lùng: “Mời cô ăn cơm là đủ rồi, đừng nghĩ tới những cái khác.”

“Tôi…” Lâm Thường sắp tức chết rồi, người đàn ông này vì sao cứ thích hạ thấp nhân cách của người khác thế chứ.

Lâm Thường trừng mắt nhìn Trần Gia Văn, cũng không nói thêm câu nào, nhìn chằm chằm anh cho đến khi người này không nghĩ so đo cùng cô nữa mới chịu bỏ qua, đang chuẩn bị tức giận kêu anh ta tránh ra thì bỗng nhiên có một giọng nói ngập ngừng nhưng kiên định truyền tới lỗ tai của cô.

“. . . . . . Thường Thường?”

Cô cứng người dừng lại.

Thanh âm xa lạ mà quen thuộc ấy là của Trương Nhược.

Lâm Thường ngẩn người, muốn run rẩy mà không dám, chỉ đành nhắm chặt mắt quay lưng lại với thanh âm kia, không ngừng ám chỉ để tâm lý bản thân trở nên bình tĩnh lại.

Đang muốn bày ra bộ dáng mỉm cười để chống đỡ thì một giọng nói khác xuất hiện.

“Thường Thường!” Tiếng nói quen thuộc ấy là của An Tiểu Tức, Lâm Thường biết, đó là An Tiểu Tức. May mà, may mà Tiểu Tức đã ở đây.

Lâm Thường quay đầu, một đám người đang chậm rãi đi tới, cô biết là vì đã ăn cơm xã giao xong rồi nên mới cùng nhau đi ra. Cô cũng hiểu được, An Tiểu Tức muốn cô đừng tới đây đại khái là bởi vì cô ấy biết có một người đàn ông tên là Trương Nhược đang ở chỗ này, hơn nữa còn chính là Trương Nhược trong miệng của Thường Thường nữa.

“Thường Thường, sao cậu lại tới đây?” Thanh âm của An Tiểu Tức lúc này nghe như một nhạc khúc rất êm tai vậy, cô nhìn theo bóng dáng đang chạy tới của An Tiểu Tức, trong ánh mắt đều là sự cảm kích. Lâm Thường không biết An Tiểu Tức đã gặp qua Trần Gia Văn bên người mình bao giờ chưa, nhưng lúc này quả thực không thể không cảm tạ cơ trí của cô ấy. “Ai? Như thế nào lại còn mang cả bạn trai đến? Mình không phải đã bảo cậu đi tới thế giới riêng của hai người đi hay sao? Thế nào mà vẫn tới đây vậy?”

Lâm Thường cố ý không nhìn Trương Nhược, cô chỉ nhìn thoáng qua thấy Trần Gia Văn mặt mũi không chút thay đổi, sau đó cái gì cũng không nói.

Lại nghe tiếng An Tiểu Tức đi ra hoà giải.

“Chúng ta đi trước thôi, mọi người đi thư giãn một chút, có điều gì cần nói thì chúng ta tiếp tục thảo luận.”

Lâm Thường cảm giác được An Tiểu Tức đang kéo kéo góc áo của cô nên hiểu ý, tuy rằng  không vui nhưng lại không thể không thỏa hiệp, vươn tay nắm lấy góc áo Trần Gia Văn. “ Anh hai vẫn còn đang chờ ở bên ngoài, chúng ta đi nhanh thôi!”

Lâm Thường cảm giác được Trần Gia Văn đang trầm mặc nhưng cũng không nói gì, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng may anh ta không vạch trần sự thật làm cô xấu mặt.

Cô lôi kéo Trần Gia Văn đi ra bên ngoài, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Người kia, là Trần tổng sao?”

Lâm Thường sửng sốt, đang gọi Trần Gia Văn ư?

Cô còn chưa kịp phản ứng lại, An Tiểu Tức đã chạy tới hòa giải giùm.

“Giản tổng, đừng làm mất thêm thời gian nữa, đến đây, chúng ta bàn tiếp về vấn đề hợp đồng lần này!” Lâm Thường nghe thấy tiếng nói của An Tiểu Tức liền yên lòng, may mà có cô ấy ở đây. Cảm giác được cô ấy đẩy mình một chút, Trần Gia Văn bên kia lại kéo đi một chút, Lâm Thường mới phản ứng lại, nhanh chóng chạy theo anh ta ra ngoài.

Ra khỏi khách sạn, Lâm Thường liền bật khóc, ngay tại cửa khách sạn, cũng ngay trước mắt Trần Gia Văn. Cô thực sự không muốn tỏ ra yếu ớt trước mặt kẻ mà mình mới chỉ gặp hai lần này, nhưng đây là lần đầu tiên sau một năm chia tay cô được gặp lại Trương Nhược. Hai người lúc đó đều là kẻ quật cường, nói chia tay liền chia tay, tuyệt không ướt át bẩn thỉu. Cô biết mình sẽ vẫn còn gặp lại anh, chỉ cần anh vẫn còn trở lại, cũng biết mình sẽ không thể bình tĩnh được, dẫu trong lòng đã sớm có chuẩn bị nhưng vẫn khó chịu vô cùng.

Trương Nhược vẫn có cái vẻ ngoài sạch sẽ mà ấm áp kia.

Lâm Thường tự giễu nghĩ, cô cùng An Tiểu Tức đúng là đồng bệnh tương liên*, hai người cùng nhau gặp được người mà cả đời này không nên đụng vào nhất. Anh chàng Giản Trần Duyệt kia đại khái chính là nguyên nhân An Tiểu Tức mời cô đến ăn cơm xã giao cùng. Chẳng qua vì có sự xuất hiện của Trương Nhược nên An Tiểu Tức đành phải đem hết mọi sự luống cuống bất an đổ vào người mình.

(*đồng bệnh tương liên: hoặc là đồng bệnh tương lân, chỉ những người có chung một cảnh ngộ, một khó khăn nên đồng cảm với nhau)

Cô thật cảm động, cũng thật cảm tạ người bạn này.

******

Kỳ thật lúc Lâm Thường xuất hiện vẻ mặt kia, trong lòng Trần Gia Văn cũng đã rõ hoàn toàn chân tướng của mọi chuyện. Anh không muốn làm cho Lâm Thường phải khó xử nên mới không vạch trần lời nói dối của cô. Chẳng qua có người không muốn buông tha, người đàn ông gọi một tiếng Trần tổng kia anh cũng quen, Thành Đông Giản Trần Duyệt, anh không đáp lại là vì biết sẽ có người đứng ra, tạm thời anh không có lập trường để nói gì cả. An Tiểu Tức đi cùng bọn họ, lại còn là bạn tốt của Lâm Thường, tất nhiên sẽ không đứng yên nhìn anh ta bắt nạt cô ấy.

Anh nhìn thấy lúc nói chuyện, An Tiểu Tức cứ khẽ đẩy đẩy Lâm Thường nên tự nhiên liền hiểu được ý tứ của cô gái này, vì vậy không biết sao lại tăng thêm lực ở tay, kéo Lâm Thường ra khỏi chỗ ấy.

Khi đó anh còn nhíu mày, nghĩ nghĩ, sao mình lại tự nhiên hành động theo bản năng, tiến vào giúp một tay chứ?

Sau đó trong lúc vô tình, anh quay đầu nhìn thoáng qua, bất ngờ chạm phải ánh mắt của người đàn ông ban nãy đã  gọi tên Lâm Thường.

Người đàn ông này anh cũng quen, Thành Đông Trương Nhược, cũng chính là vết thương trí mạng của Lâm Thường.

Anh nghĩ, Lâm Thường phải đối mặt với một người đàn ông như thế, không thể thả lỏng cũng là chuyện bình thường, huống chi anh còn nhớ, hình như Trương Nhược có một cô bạn gái rất lâu năm, có lẽ đấy chính là Lâm Thường.

Cảm tình của hai người đã trải qua nhiều năm như vậy, phải vượt qua là một chuyện khó đến cỡ nào?

Vượt qua? Trần Gia Văn có chút sửng sốt, hoài nghi chính mình. Anh làm gì cần để tâm đến chuyện này chứ?

Nhìn thoáng qua Lâm Thường đang quay lưng về phía anh nức nở khóc, Trần Gia Văn bỗng nhiên cảm thấy mình không nên cứ thế mà rời đi. Anh nhìn chiếc điện thoại đang rung lên từng hồi trong tay, nhấn phím nhận, lại đưa mắt nhìn Lâm Thường, giải quyết người bên kia di động rồi quay lại tìm cô cũng được.

2 thoughts on “Văn “phòng” tứ bảo~(Chương 2)

Các tình yêu mua hoa đi nào ♥_♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s